vợ ơi đừng đi
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 1 Chương 1. Một đôi vai nhỏ bé đang run rẩy ở trong góc một căn phòng tối tăm. Đôi tay đầy những vết thương đang ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé cũng nhiều vết thương không kém.
Nhưng chồng ơi vợ cũng là phụ nữ, 100 người phụ nữ thì cả 100 người đều yêu bằng tai, chồng đừng bắt vợ phải đi ngoài quy luật đó. Chính vì thế mà nhiều lúc trêu đùa chồng, vợ hay nói chồng là cành củi khô, là gạch nung quá lửa
Đừng Chạy Trốn Mà, Vợ Ơi! Đừng Chạy Trốn Mà, Vợ Ơi! - Chapter 8.2. Nếu web/ảnh load chậm, TẢI NGAY ứng dụng VPN (1.1.1.1) tại đây để cải thiện tốc độ. Hoặc truy cập SERVER VIP để trải nghiệm đọc truyện tốc độ cao, không 18+. Đừng Chạy Trốn Mà, Vợ Ơi!
Đừng Đi! (Minao23) Chương 1 : :Phượng trở về nhà sau trận mây mưa gần hai tiếng đồng hồ với Tài, người tình của nàng. Hai người đã lén lút hẹn hò và lên giường với nhau được hơn một năm, Phượng chết mê chết mệt với tình nhân trẻ mà quên mất người chồng
"Vào đi." Đoạn Kính Hoài nói. Lộc Tang Tang ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, cô nhấc chân đi vào. Đi ngang qua người Đoạn Kính Hành. Trong nháy mắt đó, biểu hiện bên ngoài của Lộc Tang Tang cực kỳ bình tĩnh tự nhiên, song thật lòng cô hết sức lúng túng.
Để cha đi lấy lên!" Lê Vân Hàng đứng lên cười, trong mắt tràn đầy mãn nguyện. "Cha, cha cứ ngồi đi, để con đi là được rồi!" Lê Nhật Linh vỗ vỗ vào cánh tay của Lê Vân Hàng, rồi đứng lên. Xa nhà lâu như vậy, giờ phút này cô muốn làm nhiều việc hơn nữa cho dù là sức lực ít ỏi. "Bà ơi, bà ăn cái này đi!" "Ông ngoại, ông ăn cái này đi"
disradole1979. Ai quen Lộc Tang Tang và Dương Nhâm Hi đều biết, từ nhỏ giữa hai người không hề tồn tại bí mật gì. Dương Nhâm Hi quen biết Lộc Tang Tang ở nhà trẻ, khi ấy dáng người anh nhỏ gầy hơn so với tuổi, lúc nào cũng bị bạn bè cười nhạo sỉ nhục, hơn nữa bởi vì gương mặt thanh tú nên những đứa trẻ khác còn trêu anh giống con gái. Khi đó, Lộc Tang Tang đã đứng ra bảo vệ anh. Lớn hơn một chút, gia đình muốn anh học các môn năng khiếu, tuổi thơ của anh bị ép học rất nhiều thứ mà anh không thích, nhưng anh không thể chống đối người nhà. Bởi vì đi học suốt nên không có mấy người bạn, chỉ có Lộc Tang Tang thỉnh thoảng lén lút chạy đến cửa sổ nhà anh, chơi đùa với anh. Kỳ thật Dương Nhâm Hi không thích các môn năng khiếu mình học, ban đầu đàn vi-ô-lông cũng không ngoại lệ. Có thể kiên trì theo đuổi đàn vi-ô-lông đến bây giờ, tất cả chỉ vì Lộc Tang Tang đã từng nói, anh kéo đàn vi-ô-lông rất êm tai, cô rất thích nghe. Cô là người bạn thuở nhỏ duy nhất của anh, cô cổ vũ anh, an ủi anh, làm bạn với anh, sau đó giúp anh làm quen với rất nhiều người bạn khác. Khi còn bé anh biết gia đình cô rất phức tạp, cô thường nói cho anh biết anh trai chị gái cô không thích cô, cũng thường nói, ông bà nội bất công như thế nào. Song cô không dùng giọng điệu tang thương mà chỉ cười, giống như đó là chuyện chẳng quan trọng chút nào. Thế nhưng anh cảm nhận được cô không vui. Vì thế khoảng thời gian đó, hai người cùng an ủi nhau, bầu bạn với nhau. Đối với Dương Nhâm Hi mà nói, Lộc Tang Tang còn quan trọng hơn người nhà, không có tình yêu, có lẽ thời điểm biết thế nào là yêu từng có, nhưng anh biết cô chưa từng có tâm tư khác với mình, cô cảm thấy anh chỉ là một em trai mà cô phải bảo vệ mà thôi. Thế nên, từ đó về sau anh không hề suy nghĩ nhiều. Anh cảm thấy, chỉ cần cô hạnh phúc, mối quan hệ giữa bọn họ không bao giờ phai nhạt là tốt rồi. ** Lộc Tang Tang bước ra khỏi phòng bệnh đúng lúc Đoạn Kính Hoài cũng đi tới, cô nhìn xung quanh, "Anh có thấy Dương Nhâm Hi không?" "À, cậu ta nói có việc đi trước." "Hả? Cứ vậy đi thôi, không nói với tôi tiếng nào." "Chắc có việc gấp." "Ờ. . ." "Đến giờ anh tan tầm rồi." Đoạn Kính Hoài đề nghị "Cùng về nhà nhé." Lộc Tang Tang nhìn anh một cái rồi gật đầu. Lộc Tang Tang ngồi xe Đoạn Kính Hoài, hôm nay cô đi chung với Dương Nhâm Hi nên không lái xe. Sau khi lên xe, cô phát hiện đây không phải đường về nhà. "Anh muốn đi đâu?" "Hôm nay dì Lâm xin nghỉ, chúng ta ra ngoài ăn." "Chúng ta đi ăn cái gì?" "Em muốn ăn gì?" "Ừ. . . Để tôi nghĩ, anh ăn được món Nhật không?" Đoạn Kính Hoài "Được." "Ok. Vậy chúng ta đi ăn món Nhật." Lộc Tang Tang tra địa chỉ, "Gần đây có một nhà hàng rất ngon, để tôi chỉ đường cho anh." "Ừ." Lộc Tang Tang cảm thấy trong lòng mình không còn bài xích nữa, vì thế khi đối mặt Đoạn Kính Hoài cũng tự nhiên không ít. Anh cố ý bắt đầu một lần nữa, trải qua thời gian vừa rồi cô cũng tình nguyện thử tiếp nhận. Mặc kệ như thế nào, có lẽ mở lòng đón nhận là chính xác. "À đúng rồi, có chuyện này muốn nhờ anh làm." Đoạn Kính Hoài nhìn phía trước chuyên tâm lái xe, "Em nói đi." "Bộ Tích bảo tôi nhờ anh tiết lộ tin cô nàng bị thương nằm viện cho Đoạn Kính Hành biết." Đoạn Kính Hoài "Vài ngày nữa thôi là tin tức bay đầy trời." "Nói thì nói vậy. . . Nhưng người ta hi vọng Đoạn Kính Hành biết ngay mà." "Em muốn mai mối cho hai người họ?" "Tôi cũng đâu phải nguyệt lão." Lộc Tang Tang nói "Chẳng qua là người ta nhờ tôi giúp đỡ một chút mà thôi, về phần anh ta thế nào, tôi mặc kệ." Đoạn Kính Hoài cong môi, "Được, anh biết rồi." "Cảm ơn bác sĩ Đoạn, anh đúng là bác sĩ giàu lòng nhân ái." Đoạn Kính Hoài lườm cô rồi cười nhẹ, "Miệng lưỡi trơn tru." Cuối cùng hai người cũng đến nhà hàng món Nhật qua lời chỉ dẫn của Lộc Tang Tang, Lộc Tang Tang rất thích ăn cá sống nên gọi hai phần. "Tôi thích cảm giác ăn cá hồi sống chấm mù tạt, vô cùng kích thích." Hai mắt Lộc Tang Tang tỏa sáng, "Còn anh, anh muốn ăn gì?" Kỳ thật Đoạn Kính Hoài rất ít khi ăn món Nhật, anh tình nguyện đến đây chỉ vì Lộc Tang Tang muốn ăn mà thôi. "Gọi ít sushi đi." "Được." Lộc Tang Tang gọi thêm mấy món nữa rồi đưa menu cho Đoạn Kính Hoài, "Anh gọi đi." "Ừ." Đồ ăn được đưa lên rất nhanh, món đầu tiên là cá sống Lộc Tang Tang thích nhất. Cô lập tức trộn mù tạt với nước tương, sau đó ăn một miếng cá hồi sống. "A. . .." Cảm giác cay nồng xộc lên mũi, muốn sặc, muốn chảy nước mắt, nhưng Lộc Tang Tang rất thích cảm giác này, nuốt xong, cô nước mắt lưng tròng nhìn Đoạn Kính Hoài, "Sao anh không ăn đi." "Đợi sushi." "Ồ. . . Anh không biết ăn cá sống hả?" Lộc Tang Tang có chút tiếc nuối "Sao anh không nói sớm, chúng ta không cần đến chỗ này." Đoạn Kính Hoài nhìn cô rồi lắc đầu, "Không có, anh ăn, chỉ là không thường xuyên thôi." "Vậy anh ăn thử đi, để tôi nói anh nghe, tôi cảm thấy món Nhật ở nhà hàng này là ngon nhất đấy, người bình thường tôi không nói cho biết đâu." Thấy thái độ đắc ý của cô, Đoạn Kính Hoài cong môi "Ừ." Thật ra trước đây anh cũng từng cùng bạn bè đi ăn món Nhật, có điều anh chỉ ăn sushi, tương đối ghét bỏ các món sống, mù tạt anh càng không đụng vào. Nhưng thấy vẻ yêu thích trong mắt cô, anh lại có xúc động muốn nếm thử. Vì thế anh học theo động tác của cô, bỏ mù tạt vào nước tương, sau đó gắp một miếng cá hồi sống chấm đều rồi đưa vào miệng. Lộc Tang Tang vô cùng chờ mong nhìn anh, cô thật lòng thích nhà hàng này, tuy không quá nổi tiếng nhưng cô cảm thấy các món ăn rất chính tông, rất ngon, cho nên mỗi khi đưa bạn bè đến đây cô đều rất mong chờ phản ứng của họ. Cô thấy Đoạn Kính Hoài há miệng ăn cá hồi sống, thái độ vẫn bình tĩnh, nhưng chỉ một giây sau mặt anh bỗng cứng đờ. Lộc Tang Tang chớp mắt nhìn anh, "Có phải ngon lắm không?" Đoạn Kính Hoài không gật đầu, cũng không lắc đầu. Có điều bàn tay cầm đũa khẽ run rẩy, anh quay mặt sang một bên rồi nín thở. Anh chưa từng ăn mù tạt cho nên không biết thì ra chỉ cần một lượng nhỏ mà gây ra phản ứng lớn như vậy. Vừa cho vào miệng thì một mùi hăng cay vọt lên não, thiên biến vạn hóa xông lên khoang mũi, khiến cả người như bị thiêu cháy, huyết áp tăng cao. "Ngon không?" Lộc Tang Tang nghiêng đầu nghi ngờ hỏi lại. Đoạn Kính Hoài gần như cắn răng nuốt miếng cá hồi sống xuống, ". . . Ngon lắm." Lộc Tang Tang cười thỏa mãn, "Tôi biết ngay anh cũng thấy ngon mà, tôi rất tự tin với nhà hàng này, hơn nữa -" Đột nhiên, giọng cô im bặt. Bởi vì cô nhìn thấy đôi mắt Đoạn Kính Hoài đỏ hoe, một giọt nước mắt chuẩn xác chảy ra khỏi hốc mắt, không lăn theo má mà trực tiếp rơi trên mặt bàn. ". . ." Trong nháy mắt, hai người đều ngây ngẩn. "Anh khóc." Mấy giây sau, Lộc Tang Tang chỉ vào mắt anh. Hốc mắt Đoạn Kính Hoài đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, song thái độ vẫn vô cùng nghiêm túc, "Hơi sặc thôi." Lộc Tang Tang sững sờ nhìn anh mấy lượt, đột nhiên cô cười phá lên, "Ha ha ha ha ha anh xác định. . . Chỉ chỉ. . . Hơi thôi sao ha ha ha ha ha." Đoạn Kính Hoài giơ tay, mặt không đổi sắc lau nước mắt sinh lý sắp tràn ra khỏi hốc mắt. Lộc Tang Tang cười bò trên bàn, "Anh hài hước quá ha ha ha ha ha ha ha, cay đến nỗi khóc ha ha ha ha ha, ăn không quen sao không ăn ít một chút!" Đoạn Kính Hoài hơi bối rối, nhưng tôn nghiêm còn sót lại không cho phép anh lộ ra vẻ lúng túng, "Tang Tang." "Ha ha ha ha ahaha -" "Lộc Tang Tang!" "Tôi đây!" Lộc Tang Tang cười chảy cả nước mắt, cô cố gắng kiềm chế rút khăn giấy đưa cho anh. "Hay là tôi gọi cho anh một phần khác, cái này cay quá." "Không cần." "Cần chứ, anh không thể khóc nữa." Lộc Tang Tang lén nhìn anh rồi nén cười, "Tuy khóc cũng rất đẹp trai." ". . ." Đoạn Kính Hoài hít sâu một hơi, không nói nên lời, thế nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên. Quả nhiên, anh không thích hợp với mấy món này! Sau đó Đoạn Kính Hoài không ăn cá sống nữa, Lộc Tang Tang vừa cười vừa giải quyết hơn phân nửa thức ăn trên bàn. Ăn xong, hai người lái xe về nhà. Trên đường đi, tâm trạng Lộc Tang Tang rất tốt, giọt nước mắt cá sấu của Đoạn Kính Hoài hôm nay đã khiến cô vui vẻ, cô thật sự rất thích nhìn thấy tiểu đứng đắn này lúng túng. "Này, mở nhạc nghe đi." Lộc Tang Tang thuận miệng nói. Đoạn Kính Hoài đồng ý, anh đưa tay mở nhạc. Lộc Tang Tang vốn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng giai điệu trong xe khiến cô ngạc nhiên quay đầu lại "Bài hát của con trai tôi? Bác sĩ Đoạn, không ngờ anh cũng nghe bài hát của cậu ta." "Con trai?" Đoạn Kính Hoài nhíu mày nhìn cô một cái. Lộc Tang Tang cười tươi như hoa, "Tôi rất thích một ca sĩ thần tượng. . ." "Anh biết." "Anh biết cậu ta là ca sĩ tôi thích à?" "Trước kia trong xe em không phải luôn mở bài này sao?" "Ồ. . . Đúng vậy." Trong xe tiếng hát rộn ràng vui tươi, song thật ra năng lực ca hát của người biểu diễn không tốt lắm, Lộc Tang Tang thích người ta hoàn toàn vì nhan sắc, sau đó mới yêu ai yêu cả đường đi nghe bài hát của cậu ta. Nhưng Đoạn Kính Hoài thì. . . Nói anh yêu thích các bài nhạc trẻ sôi động, đánh chết cô cũng không tin. "Bài hát này. . ." "Bình thường anh lái xe không nghe nhạc, nên chỉ lưu mấy bài." "Ồ." "Em thích nghe nhạc gì, "Đoạn Kính Hoài nói "Gửi qua di động cho anh." Lộc Tang Tang sửng sốt, mấy giây sau cô mới sờ mũi, "Bài hát tôi thích có lẽ không phù hợp với xe anh. . ." "Bình thường anh không nghe, lúc có em mới mở." "Ồ." Hạ cửa sổ xuống một chút, gió nhẹ luồn vào trong, Lộc Tang Tang quay đầu ngắm phố xá, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vậy ra những bài hát này là chuẩn bị cho cô? Lộc Tang Tang bắt đầu cảm giác nhịp tim mình không bình thường rồi, cô nhìn gương mặt mình phản chiếu trên kính xe, "Tỉnh táo lại." "Em nói gì?" Đoạn Kính Hoài không nghe rõ. Lộc Tang Tang chống trán lên cửa sổ xe, khóe môi hơi cong lên, "Tôi nói này, bây giờ bác sĩ Đoạn thật sự rất. . . " Đoạn Kính Hoài nghi ngờ nhìn cô một cái "Rất cái gì?" "Rất biết lấy lòng phụ nữ." Đoạn Kính Hoài thu hồi ánh mắt, "Không có." "Sao lại không có, còn biết chuẩn bị bài hát. . ." "Chỉ chuẩn bị cho em." Đoạn Kính Hoài nghiêm túc nói, "Chỉ lấy lòng em."
Đọc truyện Vợ ơi, đừng đi nữa! anh sai rồi! full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Review Vợ ơi, đừng đi nữa! anh sai rồi!, Vợ ơi, đừng đi nữa! anh sai rồi! review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Đây là câu chuyện đồng cốt ra chương nhanh! Team chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Dương Họa Y nghe rất rõ nét lời buôn chuyện của không ít nữ giúp việc nhà bọn họ Nhan, cũng nhưng cô chẳng còn tí tương đối sức nào để chú ý đến nó nữa. Chuyến bay về nước vừa mới kéo lâu bền hơn mười tiếng đồng hồ đeo tay và hiên giờ cô chỉ muốn ném mình lên chỗ ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào phòng ở mẹ Lâm vừa mới chỉ, Dương Họa Y cởi chiếc váy liền thấm những giọt mồ hôi xuống bỏ mặc đôi giầy cao gót nbọn họn dưới chân. Khóa kéo ngay bên cạnh hông eo nên cô phải mất hơn nhiều sức để mở nó, làn váy thoán thùg trượt xuống đánh tháo thân thể trảng ngần chẳng thua sút gì Ngọc Trinh. “Cạch, tiếng cửa phòng tắm giặt bị ai đó xuất kho và người nam nhi chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông vừa mới đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi thân thể, hoàn toàn có thể nói Dương Họa Y không hề một mhình ảnh vải che thân. Không ngờ đến sự mở cửa bất ngờ của anh, cô vội quay phắt đi và giơ hai tay lên che ngực. “Dương Họa Y, em chưa hẳn Cảm Xúc mình có lỗi, em không tồn tại lỗi gì với anh hết” Bàn tay của Hạ Huy Thành chậm rãi trượt khỏi người cô, cũng nhưng thú vui trong ánh mắt lại đau xót “Anh nói những điều trên có đồng nghĩa với việc anh không muốn giành giật đồ vật gi nữa, em vừa mới có 1 cuộc đời xuất sắc, anh tự nguyện buông tay.” Anh ấy yêu cô từ trong dĩ vãng, cho đến hiên giờ, và cà mai sau, đã luôn luôn là cũng như vậy. Nhưng cậu không thề nói 1 cách thức trắng trợn cũng như. vậy được. Vì cô vừa mới thuộc người có hộ gia đình rồi, anh cũng không hề đơn thân nữa. Một mình gánh vác hai hộ gia đình, thứ anh hoàn toàn có thể làm chỉ được đến đây thôi. “Thực xin lỗi…cám ơn anh” Hàng nghìn chữ muốn nói đến cuối chỉ được nói ra trong vỏn vẹn sáu chữ này. Hạ Huy Thành tĩnh tâm cười “Không sao, các bạn ôm nhau lần cuối được không?” Dương Họa Y cười nội địa mắt, và mờ rộng vòng tay hướng về phía cậu. Hạ Huy Thành cúi người xuống ôm cô. Một cái ôm nghỉ thức thông thường xuyên, cũng nhưng trong người hai người biết cái ôm này đó là nói tthường xuyên dần dần biêt cho hai người. Cánh cửa phòng riêng bị đá ra mắt phát lên một tiếng “Rầm!” Cà hộ gia đình ba người vừa đi chưa được bao xa thì bị bác bảo quản còn lại. Rất khó để làm sao đứa tthấp nín khóc, lúc này lại bị dọa khóc lớn hơn, cổ bọn họng cũng như sắp bị xé toạc ra, khóc đến lặng người đi, làm người xung quanh thấy rất phiền toái. Sau đó Dương Họa Y mới bóc rời khỏi Hạ Huy Thành, khó hiểu nhìn ba người. Bạn có muốn đọc thêm truyện Dưới vương triều cổ đại
Hôn nhân là một trận cá cược, Lộc Tang Tang thêm chú thích "Cả đời này Đoạn Kính Hoài cũng không thích tôi." Văn Án 1 Lộc Tang Tang lấy chồng sớm, cô gả cho bác sĩ Đoạn khoa chỉnh hình. Bác sĩ Đoạn có truyền thống bảo thủ, mặt mày nghiêm nghị, rất biết cách dạy dỗ người ta. "Lộc Tang Tang, ăn không nói ngủ không nói." "Lộc Tang Tang, bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra." . . . Lời ăn tiếng nói hàng ngày Lộc Tang Tang bị quản thúc nghiêm ngặt, khổ không thể tả - "Khen anh nấu ăn ngon được không?" "Không được." "Khen anh đẹp trai cũng không được?" "Không được." "Được thôi! Em sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa! Được chưa?!" Bác sĩ Đoạn sửng sốt một chút, lông mày hơi nhíu, "Cái này thì không được." "?" Văn án 2 Vào hôm Lộc Tang Tang quyết định ly hôn với Đoạn Kính Hoài, tất cả bạn bè thân thích ở Nam Phương đều đến ngăn cản. Duy chỉ có Đoạn Kính Hoài là mặt không đổi sắc, phẫu thuật thuận lợi, công việc thuận lợi. Mọi người đều cảm thán, đây quả là một cuộc hôn nhân nữ không yêu, nam không thương. Nhưng ai có ngờ được trước một ngày đi đến cục dân chính, bác sĩ Đoạn không rượu không chè lại uống đến say mèm ở trước mặt mọi người. Mắt anh đỏ ngầu lôi kéo tay vợ mình, nói đi nói lại chỉ có một câu Tang Tang, đừng đi có được không? Tác giả truyện Manga & Bác sĩ khoa chỉnh hình. Nội dung chính "Đô thị tình yêu hôn nhân, ngọt văn. Nhân vật chính Lộc Tang Tang, Đoạn Kính Hoài. 670 Hâm Mộ 1104 Chương Tr Số Chữ Cupid point 110,638 Cứ siêng năng và khiêm tốn Sống như rùa chầm chậm đi
vợ ơi đừng đi